Nghe kết quả xổ số
Kết quả xổ số miền nam
XSMB ngày 14/10/2014 - xoso.sms.vn
Trực tiếp xo so các tỉnh thành nhanh và chính xác nhất tại trường quay
Chán chồng, em muốn quay lại với tôi
Tôi yêu em bằng tình yêu chân thành, một tình yêu mà không phải người đàn ông nào cũng có được.
Ngày yêu em, tôi biết em là người con gái đã có người yêu nhưng tôi vẫn kiên trì. Một khi em chưa đi lấy chồng thì tôi vẫn còn hi vọng, tôi mong một ngày nào đó em sẽ nhận ra tình cảm của tôi. Thế nên tôi cứ đợi, đợi đến ngày nước mắt rưng rưng, lòng đau quặn thắt khi biết em sắp đi lấy chồng.
Cầm tấm thiệp hồng trên tay mà lòng nhỏ lệ, tôi chưa bao giờ thấy đau đớn như vậy, trái tim như có ai đó bóp nghẹt. Tôi cảm thấy mình đã mất đi một điều gì đó vô cùng quan trọng, mất mat quá lớn, giống như người thân của mình vậy. Tôi đau khổ vô cùng nhưng vẫn cố bước chân tới dự đám cưới em, để nhìn em trong bộ đồ cô dâu mà lẽ ra, tôi phải là người đi bên cạnh em.
Là đàn ông mà tôi khóc như mưa trong ngày em cưới. Chẳng thể hiểu nổi tình yêu là thứ gì ghê gớm như vậy mà lại làm lòng tôi đau đớn thế. Bạn bè bảo, tôi có thể yêu một người con gái khác, rất nhiều người đang vây quanh tôi, cần được tình cảm của tôi vậy mà tôi cứ đau khổ, mệt mỏi vì một người con gái đã đi lấy chồng. Tôi đâu phải người không biết, bên cạnh mình còn có nhiều cô gái theo đuổi, chỉ là, tình yêu đâu thể nói không là không.
Tôi cam tâm nhìn em đi lấy chồng và đến hơn 1 năm sau, tôi vẫn nhức nhối không yên. Tôi yêu người con gái ấy, yêu quá si mê để rồi trái tim đau đớn thế này. Tôi sống mơ hồ suốt một thời gian dài, chìm đắm trong sự chán nản và đến bây giờ, khi đã gần nguôi ngoai được nỗi nhớ em, tôi thấy mình mới giống như một người đàn ông thực sự.
Em đã có con, cuộc sống của em có vẻ bình yên, còn tôi vẫn chưa tìm được bến đỗ cho cuộc đời mình. Khi tôi quyết tâm đi tìm một nửa cuộc đời thì lại là lúc em liên lạc với tôi. Em khóc lóc tâm sự với tôi, hỏi thăm tình hình của tôi, xem tôi có khỏe không, sống ra sao.
Em nói muốn gặp tôi. Bao nhiêu năm không liên lạc, không gặp gỡ, vậy mà tại sao khi vừa nghe giọng nói của em, trái tim tôi lại đập rộn ràng. Em nhìn vẫn như xưa, chỉ già hơn một chút nhưng khuôn mặt vẫn hiền dịu và xinh đẹp. Em ăn nói nhỏ nhẹ, nói em có con, con em đã lớn rất nghe lời bố mẹ. Nhìn em hạnh phúc, tôi cũng vui lây. Có lẽ em muốn gặp tôi để ôn lại chuyện cũ, để nói chuyện xa xưa và để không đánh mất một người bạn như tôi.
Khi tôi hỏi về chồng em, mặt em cúi xuống, giọng buồn buồn. Em nói, vợ chồng em hạnh phúc. Nhưng tôi cảm thấy hai tiếng ‘hạnh phúc’ nặng trình trịch rơi xuống, tôi có cảm giác em không hạnh phúc.
Những lời em kể làm tôi đau đớn vô cùng, nhìn em khóc tôi có cảm giác như ngày nào đó em đang khóc trước mặt tôi, tôi chỉ muốn đến gần, ôm lấy em và vỗ về, thật quá tội nghiệp cho em.
Bây giờ, sau vài tháng qua lại, em ngỏ lời muốn quay về bên tôi nếu như tôi đón nhận em. Em nói đã chán người chồng này quá rồi, anh ta đối xử tệ bạc với em và còn ngoại tình, em muốn ly hôn. Tôi quá yêu em, đến giờ vẫn yêu và thương em như ngày nào nhưng tôi có nên đón nhận tình cảm này, có nên chen ngang vào gia đình em, phá vỡ gia đình em hay không? Tôi sẽ mang tiếng là kẻ cướp vợ người khác, có đáng không?
Ngày yêu em, tôi biết em là người con gái đã có người yêu nhưng tôi vẫn kiên trì. Một khi em chưa đi lấy chồng thì tôi vẫn còn hi vọng, tôi mong một ngày nào đó em sẽ nhận ra tình cảm của tôi. Thế nên tôi cứ đợi, đợi đến ngày nước mắt rưng rưng, lòng đau quặn thắt khi biết em sắp đi lấy chồng.
Cầm tấm thiệp hồng trên tay mà lòng nhỏ lệ, tôi chưa bao giờ thấy đau đớn như vậy, trái tim như có ai đó bóp nghẹt. Tôi cảm thấy mình đã mất đi một điều gì đó vô cùng quan trọng, mất mat quá lớn, giống như người thân của mình vậy. Tôi đau khổ vô cùng nhưng vẫn cố bước chân tới dự đám cưới em, để nhìn em trong bộ đồ cô dâu mà lẽ ra, tôi phải là người đi bên cạnh em.
Là đàn ông mà tôi khóc như mưa trong ngày em cưới. Chẳng thể hiểu nổi tình yêu là thứ gì ghê gớm như vậy mà lại làm lòng tôi đau đớn thế. Bạn bè bảo, tôi có thể yêu một người con gái khác, rất nhiều người đang vây quanh tôi, cần được tình cảm của tôi vậy mà tôi cứ đau khổ, mệt mỏi vì một người con gái đã đi lấy chồng. Tôi đâu phải người không biết, bên cạnh mình còn có nhiều cô gái theo đuổi, chỉ là, tình yêu đâu thể nói không là không.
Tôi cam tâm nhìn em đi lấy chồng và đến hơn 1 năm sau, tôi vẫn nhức nhối không yên. Tôi yêu người con gái ấy, yêu quá si mê để rồi trái tim đau đớn thế này. (ảnh minh họa)
Em đi lấy chồng, cả năm trời tôi đau khổ, làm bạn với rượu để quên em. Ngày đó, khi em có người yêu, dù lòng mong em hạnh phúc nhưng đôi lúc ích kỉ, tôi vẫn muốn em chia tay anh ta, yêu tôi. Nhưng mà không ngờ, em lại đồng ý lấy người đàn ông ấy thật. Em nói, cả đời này em phải sống với người đàn ông ấy, chỉ cần nghĩ đến việc không thể ở bên cạnh anh ta nữa là em không thể nào sống nổi…Tôi cam tâm nhìn em đi lấy chồng và đến hơn 1 năm sau, tôi vẫn nhức nhối không yên. Tôi yêu người con gái ấy, yêu quá si mê để rồi trái tim đau đớn thế này. Tôi sống mơ hồ suốt một thời gian dài, chìm đắm trong sự chán nản và đến bây giờ, khi đã gần nguôi ngoai được nỗi nhớ em, tôi thấy mình mới giống như một người đàn ông thực sự.
Em đã có con, cuộc sống của em có vẻ bình yên, còn tôi vẫn chưa tìm được bến đỗ cho cuộc đời mình. Khi tôi quyết tâm đi tìm một nửa cuộc đời thì lại là lúc em liên lạc với tôi. Em khóc lóc tâm sự với tôi, hỏi thăm tình hình của tôi, xem tôi có khỏe không, sống ra sao.
Em nói muốn gặp tôi. Bao nhiêu năm không liên lạc, không gặp gỡ, vậy mà tại sao khi vừa nghe giọng nói của em, trái tim tôi lại đập rộn ràng. Em nhìn vẫn như xưa, chỉ già hơn một chút nhưng khuôn mặt vẫn hiền dịu và xinh đẹp. Em ăn nói nhỏ nhẹ, nói em có con, con em đã lớn rất nghe lời bố mẹ. Nhìn em hạnh phúc, tôi cũng vui lây. Có lẽ em muốn gặp tôi để ôn lại chuyện cũ, để nói chuyện xa xưa và để không đánh mất một người bạn như tôi.
Khi tôi hỏi về chồng em, mặt em cúi xuống, giọng buồn buồn. Em nói, vợ chồng em hạnh phúc. Nhưng tôi cảm thấy hai tiếng ‘hạnh phúc’ nặng trình trịch rơi xuống, tôi có cảm giác em không hạnh phúc.
Những lời em kể làm tôi đau đớn vô cùng, nhìn em khóc tôi có cảm giác như ngày nào đó em đang khóc trước mặt tôi, tôi chỉ muốn đến gần, ôm lấy em và vỗ về, thật quá tội nghiệp cho em.
(ảnh minh họa)
Từ hôm đó, tôi để ý em nhiều hơn. Em cũng hay liên lạc với tôi, tâm sự chuyện xa xưa. Có một lần, tôi thấy em khóc. Em khóc rát nhiều, em nói rằng, chồng em phản bội em, thực ra em không hạnh phúc như người ta nghĩ. Em sống khổ sở từ khi có con, anh ta gái gú ngoại tình không bận tâm tới mẹ con em. Hàng tháng đưa cho ít tiền rồi đi tối ngày, việc riêng của anh ta, em không được đụng vào, không được hỏi.(ảnh minh họa)
Những lời em kể làm tôi đau đớn vô cùng, nhìn em khóc tôi có cảm giác như ngày nào đó em đang khóc trước mặt tôi, tôi chỉ muốn đến gần, ôm lấy em và vỗ về, thật quá tội nghiệp cho em.
Bây giờ, sau vài tháng qua lại, em ngỏ lời muốn quay về bên tôi nếu như tôi đón nhận em. Em nói đã chán người chồng này quá rồi, anh ta đối xử tệ bạc với em và còn ngoại tình, em muốn ly hôn. Tôi quá yêu em, đến giờ vẫn yêu và thương em như ngày nào nhưng tôi có nên đón nhận tình cảm này, có nên chen ngang vào gia đình em, phá vỡ gia đình em hay không? Tôi sẽ mang tiếng là kẻ cướp vợ người khác, có đáng không?
TT (Khampha.vn)
Anh mang đứa con riêng về nhà, van xin tôi nhận nuôi con
Sống với nhau những 5 năm, tôi không sinh được con cho chồng, tôi cảm thấy buồn vô cùng. Từng ngày trôi qua là từng ngày tôi lo lắng, tôi sợ nếu như mình cứ mãi thế này, không sinh được con thì sớm muộn gì cuộc hôn nhân này cũng tan vỡ. Vợ chồng dù có yêu nhau đến mấy mà không có con, đó cũng là điều đáng tiếc, hạnh phúc mong manh khó lòng giữ được.
Tôi yêu anh được 2 năm thì tính chuyện cưới xin. Ban đầu, anh nói muốn tôi có bầu trước nhưng tôi không đồng ý, tôi bảo anh cưới xong rồi hãy tính chuyện con cái thì tiện hơn. Vì lúc cưới tôi không muốn bầu bí, đi lại mệt nhọc. Nào ngờ, lấy chồng rồi, suốt mấy năm trời không có con, cả nhà tôi lo lắng, bố mẹ hai bên thúc giục.
Chúng tôi giấu chuyện khó có con, nói là kế hoạch nhưng cả hai đứa cố tình đi chữa ở nhiều nơi. Chữa trị nhiều phát hiện ra, tôi chính là nguyên nhân không có con. Tôi bủn rủn chân tay khi biết chuyện, tôi chẳng thể sinh con cho chồng, vậy mà bao lâu nay tôi vẫn nghĩ là do chồng. Tôi chẳng chơi bời gì, anh là người đàn ông đầu tiên của tôi nên tôi không nghĩ mình lại không thể sinh được con. Còn chồng tôi, đàn ông thì khó nói lắm. Họ có thể chơi bời, lăng nhăng đâu đó, chuyện khó sinh con cũng có thể lắm chứ…
Vì chồng yêu tôi nên đã kiên trì, anh nói cứ đợi thêm 1 vài năm nữa, biết đâu lại có cơ hội. Nghe những lời động viên của anh, thấy thái độ của anh rất chiều tôi, nói lời ngon ngọt, tôi cảm thấy rất vui lòng. Chồng không tỏ ra bức bối khi nghĩ đến chuyện tôi không sinh được con. Lòng tôi nhức nhối vô cùng, tôi cảm thấy cuộc đời này thật may mắn khi có được anh.
Hóa ra là vậy, thì ra anh nói yêu tôi nhưng anh vẫn đi ra ngoài lăng nhăng với người con gái khác. Anh đã có con với cô ta, anh bảo, bây giờ cô ta sinh con cho anh xong nhưng lại không muốn nuôi đứa con đó, vì cô ta đã có người đàn ông khác, muốn đi lấy chồng, chỉ mong anh nuôi đứa con này, chấp nhận nó, đừng bạc đãi nó. Cô ta muốn có tương lai mới nên từ bỏ con của mình.
Nghe anh nói, tôi thấy xót xa trong lòng. Nhìn anh, người đàn ông tôi từng yêu thương, tôi rơi nước mắt. Bao nhiêu tình yêu tôi dành cho anh bây giờ chuyển thành nỗi hận, nhưng trách sao được, có trách thì trách tôi không sinh được con cho anh mà thôi. Tôi cũng đâu thể ích kỉ giữ anh lại, khiến anh trở thành người đàn ông bên cạnh tôi mà không con cái.
Nhận làm con ruột để giữ hạnh phúc gia đình
Anh mang đứa con riêng về nhà, van xin tôi nhận nuôi con. Anh bảo anh yêu tôi vô cùng, không muốn bỏ tôi, anh muốn vợ chồng chúng tôi hạnh phúc. Dù sao thì tôi cũng muốn nhận con nuôi nên bây giờ, anh yêu cầu tôi nuôi đứa con riêng này của anh, coi như đó là con cái ông trời ban cho.
Thật lòng tôi xót xa lắm. Nhiều khi tôi muốn rời đi thật xa, muốn từ bỏ chồng, muốn sống cuộc sống một mình, xin con nuôi, làm mẹ đơn thân còn hơn là nuôi con của tình địch. Nhưng mà, nhìn đứa trẻ đáng yêu, tôi thật sự khó kìm lòng. Lòng tôi đau như cắt, tôi cảm thấy xót xa cho thân phận mình. Giá như tôi có con với anh, giá như đây là con của tôi và anh, tôi sẽ hạnh phúc biết nhường nào. Bây giờ gia đình cả hai bên đều biết chuyện, họ hàng cũng biết chuyện đó, tôi biết đối diện với họ thế nào đây. Ai cũng biết anh đi ra ngoài có con riêng rồi đưa về cho vợ nuôi, nếu chấp nhận chuyện này, tôi sẽ bị người ta dị nghị rồi cả đời sống trong nỗi khổ đau.
Con nuôi lớn khôn rồi, không hiểu sau này con có chấp nhận tôi không nữa. Tôi không ngờ câu chuyện như phim này lại rơi vào đúng tôi, thật sự tôi không nghĩ có ngày tôi lại đối diện với tình huống khó khăn thế này. Tôi cũng rất yêu anh và không muốn rời xa anh. Tôi phải làm sao bây giờ đây?
Tôi yêu anh được 2 năm thì tính chuyện cưới xin. Ban đầu, anh nói muốn tôi có bầu trước nhưng tôi không đồng ý, tôi bảo anh cưới xong rồi hãy tính chuyện con cái thì tiện hơn. Vì lúc cưới tôi không muốn bầu bí, đi lại mệt nhọc. Nào ngờ, lấy chồng rồi, suốt mấy năm trời không có con, cả nhà tôi lo lắng, bố mẹ hai bên thúc giục.
Chúng tôi giấu chuyện khó có con, nói là kế hoạch nhưng cả hai đứa cố tình đi chữa ở nhiều nơi. Chữa trị nhiều phát hiện ra, tôi chính là nguyên nhân không có con. Tôi bủn rủn chân tay khi biết chuyện, tôi chẳng thể sinh con cho chồng, vậy mà bao lâu nay tôi vẫn nghĩ là do chồng. Tôi chẳng chơi bời gì, anh là người đàn ông đầu tiên của tôi nên tôi không nghĩ mình lại không thể sinh được con. Còn chồng tôi, đàn ông thì khó nói lắm. Họ có thể chơi bời, lăng nhăng đâu đó, chuyện khó sinh con cũng có thể lắm chứ…
Vì chồng yêu tôi nên đã kiên trì, anh nói cứ đợi thêm 1 vài năm nữa, biết đâu lại có cơ hội. Nghe những lời động viên của anh, thấy thái độ của anh rất chiều tôi, nói lời ngon ngọt, tôi cảm thấy rất vui lòng. Chồng không tỏ ra bức bối khi nghĩ đến chuyện tôi không sinh được con. Lòng tôi nhức nhối vô cùng, tôi cảm thấy cuộc đời này thật may mắn khi có được anh.
Anh mang đứa con riêng về nhà, van xin tôi nhận nuôi con. Anh bảo anh yêu tôi vô cùng, không muốn bỏ tôi, anh muốn vợ chồng chúng tôi hạnh phúc. (ảnh minh họa)
Nhưng gần 2 năm sau, cũng đã gần 5 năm rồi, tôi không có con, lòng tôi thấy buồn vô hạn. Hai bên gia đình cứ hỏi mãi, khiến tôi không thể giấu được chuyện này. Lòng tôi đau khổ, thấy áy náy với chồng. Lúc đó, tôi đã nghĩ đến chuyện bàn với chồng xin con nuôi. Khi tôi vừa mở lời, không ngờ, chồng lại nói rằng, anh đã có con. Tôi ngạc nhiên, tại sao anh lại có con, con anh ở đâu. Lúc này, anh mới nói, anh đã có con với người đàn bà khác, người đã qua lại với anh gần 2 năm nay.Hóa ra là vậy, thì ra anh nói yêu tôi nhưng anh vẫn đi ra ngoài lăng nhăng với người con gái khác. Anh đã có con với cô ta, anh bảo, bây giờ cô ta sinh con cho anh xong nhưng lại không muốn nuôi đứa con đó, vì cô ta đã có người đàn ông khác, muốn đi lấy chồng, chỉ mong anh nuôi đứa con này, chấp nhận nó, đừng bạc đãi nó. Cô ta muốn có tương lai mới nên từ bỏ con của mình.
Nghe anh nói, tôi thấy xót xa trong lòng. Nhìn anh, người đàn ông tôi từng yêu thương, tôi rơi nước mắt. Bao nhiêu tình yêu tôi dành cho anh bây giờ chuyển thành nỗi hận, nhưng trách sao được, có trách thì trách tôi không sinh được con cho anh mà thôi. Tôi cũng đâu thể ích kỉ giữ anh lại, khiến anh trở thành người đàn ông bên cạnh tôi mà không con cái.
Nhận làm con ruột để giữ hạnh phúc gia đình
Anh mang đứa con riêng về nhà, van xin tôi nhận nuôi con. Anh bảo anh yêu tôi vô cùng, không muốn bỏ tôi, anh muốn vợ chồng chúng tôi hạnh phúc. Dù sao thì tôi cũng muốn nhận con nuôi nên bây giờ, anh yêu cầu tôi nuôi đứa con riêng này của anh, coi như đó là con cái ông trời ban cho.
Con nuôi lớn khôn rồi, không hiểu sau này con có chấp nhận tôi không nữa. (ảnh minh họa)
Nhìn đứa con kháu khỉnh, tôi thấy yêu lắm nhưng sự ích kỉ của người vợ không cho phép tôi tới gần đứa bé. Cứ gần là tôi lại nghĩ, đây chính là con của người đàn bà đã cướp chồng tôi. Nỗi ám ảnh ấy khiến tôi không thể nào yên tâm được. Nuôi đứa con của chồng và bồ rồi một ngày nào đó cô ta trở về nhận con, cướp mất con của tôi thì sao?Thật lòng tôi xót xa lắm. Nhiều khi tôi muốn rời đi thật xa, muốn từ bỏ chồng, muốn sống cuộc sống một mình, xin con nuôi, làm mẹ đơn thân còn hơn là nuôi con của tình địch. Nhưng mà, nhìn đứa trẻ đáng yêu, tôi thật sự khó kìm lòng. Lòng tôi đau như cắt, tôi cảm thấy xót xa cho thân phận mình. Giá như tôi có con với anh, giá như đây là con của tôi và anh, tôi sẽ hạnh phúc biết nhường nào. Bây giờ gia đình cả hai bên đều biết chuyện, họ hàng cũng biết chuyện đó, tôi biết đối diện với họ thế nào đây. Ai cũng biết anh đi ra ngoài có con riêng rồi đưa về cho vợ nuôi, nếu chấp nhận chuyện này, tôi sẽ bị người ta dị nghị rồi cả đời sống trong nỗi khổ đau.
Con nuôi lớn khôn rồi, không hiểu sau này con có chấp nhận tôi không nữa. Tôi không ngờ câu chuyện như phim này lại rơi vào đúng tôi, thật sự tôi không nghĩ có ngày tôi lại đối diện với tình huống khó khăn thế này. Tôi cũng rất yêu anh và không muốn rời xa anh. Tôi phải làm sao bây giờ đây?
Bạch Dương (Khampha.vn)
Đang ngoại tình trong tư tưởng
Chị cười: Như bọn em thích nhỉ? Đứa em biết tính Kiên, chồng Đoan nên cười: Thích gì chị, suốt ngày chí chóe đánh nhau, em lại thích như anh nhà chị, trầm tính nhưng chín chắn. Anh không nói nhưng làm được! Chị chẳng biết nói gì nữa, nên chỉ cười trừ. Nhưng nỗi buồn riêng trong lòng lại sâu thêm.
Có lần chị than với mẹ là Kiên khô khan, không biết thể hiện tình cảm. Mẹ chị đã mắng chị: Mày còn đòi hỏi gì nữa hả con? Nó hiền lành, chịu khó. Lấy chồng chỉ cần thế thôi. Yêu đương thì chỉ có trên phim ảnh thôi con ạ! Đừng có đòi hỏi quá đáng! Rồi đứng núi nọ trông núi kia. Đàn bà như thế là tự làm khổ mình!
Chị lại lặng lẽ nghe. Đoan nghĩ rằng, người đàn bà khi lấy chồng cần nhiều hơn là những thứ đó. Chị là một cô gái lãng mạn, còn anh, nói như thế nào nhỉ? Ôi, một ông chồng khô như ngói, cắn răng cả ngày, cạy mãi không ra được lời nào làm chị vui vẻ hay cảm động. Nhưng nghĩ ngợi nhiều có thay đổi được gì đâu, chị đành tặc lưỡi: Thôi, lấy nhau là cái duyên cái số, biết làm sao!
***
Đoan là một người phụ nữ khá xinh xắn, cao ráo, lại khéo ăn, khéo nói, hễ ai tiếp xúc với chị, lần đầu là đã mến ngay vì sự khéo léo, nhẹ nhàng ấy của chị. Nhưng ít ai biết rằng: Người đàn bà luôn có nụ cười thường trực trên môi mỗi khi gặp gỡ ai bên ngoài ấy lại có cuộc sống gia đình trầm lặng nếu không nói là tẻ nhạt bên người chồng hơn chị bảy tuổi.
Ngày trước khi Đoan và Kiên mới yêu nhau cũng vậy. Khi đám trai đi cùng anh tới nhà thi nhau tán tỉnh chị bằng những lời có cánh, thì chỉ có Kiên là ngồi lặng im. Anh lắng nghe mọi người nói rồi mỉm cười. Nhưng vào những ngày mưa gió, khi đám trai kia trú mưa hết thì mình anh vẫn tới. Sự kiên trì ấy của anh bắt đầu được lòng cha mẹ chị. Anh ít nói, nhưng rất chín chắn, trưởng thành. Mẹ chị bảo: yêu ai thì yêu, lấy chồng thì nên chọn người như thằng Kiên mà lấy. Đàn ông phải chín chắn, mạnh mẽ mới có thể làm trụ cột gia đình. Nên chị cũng ngật đầu đồng ý. Dù cho thật lòng, chị cũng chưa yêu anh nhiều lắm. Có thể nói, chỉ là có cảm tình mà thôi. Chị bảo mẹ: Nhưng anh ấy ít nói quá! Mẹ chị cười: Đàn ông có cần mồm năm mép mười như đàn bà không? Nói nhiều, không ai khen là giỏi, nói ít chả ai bảo là ngu. Đừng nên chỉ mới nhìn thế mà đánh giá người ta. Mẹ nói, tất cả những người đến tán tỉnh chị, có mỗi anh là được nhất!
***
Thế rồi họ thành vợ thành chồng. Kiên là người đàn ông rất tốt. Nhưng cái tính ít nói của anh vẫn chẳng cải thiện chút nào. Ngày hai người chưa lấy nhau, anh cũng chỉ có một lần duy nhất nói yêu chị. Từ đấy là thôi. Lấy nhau rồi, nhưng cuộc sống vợ chồng trẻ không như chị nghĩ, anh không mấy khi ôm ấp rồi nói những lời có cánh với chị. Ngay cả lúc vợ chồng trong những giây phút riêng tư nhất, anh vẫn chỉ lặng im.
Tủi hờn mãi cũng chỉ có thế. Đoan đành thở dài, có lẽ dần dần anh mới thay đổi được. Chứ ngày một ngày hai sao có thể thay đổi được cả một con người. Có lẽ từ bé, anh đã là tuýp người không quen bày tỏ tình cảm của mình với người khác qua lời nói, mà chỉ lặng lẽ thể hiện bằng việc làm của mình.
Kiên chăm sóc vợ rất chu đáo. Ngày Đoan mang bầu đứa con đầu, anh chẳng khi nào tiếc tiền mua cho chị những đồ ăn bổ dưỡng, rồi chị thích ăn gì anh cũng sẵn sàng mua. Nhưng để kiếm từ anh mấy câu như: Em yêu, hôm nay em muốn ăn gì? Hay: Em thích ăn gì mai anh mua? Hoặc: Em có mệt không? Em mệt rồi, nghỉ ngơi đi… Thậm chị cách xưng hô cũng vậy: anh gọi tên chị, hoặc nói trống không, sau này có con, anh gọi chị bằng: mẹ nó, mẹ mày, chẳng khi nào thấy anh gọi chị là “em”, là “vợ ơi”…
Đoan nghĩ: những lời như thế có lẽ trong gia đình người khác, nó quá đơn giản, mà sao với cuộc sống của vợ chồng chị lại khó khăn đến thế. Nhiều hôm chị nghĩ, đang mệt mỏi, nhưng nếu anh gọi chị một câu như vợ chồng nhà đứa bên cạnh là: vợ yêu ơi, nấu cơm anh ăn đi! Có lẽ, chị sẽ hào hứng, sẵn sàng lao vào bếp nấu tất cả những món anh thích ngày lập tức. Nhưng không có, chị đừng mơ ước gì. Chị vẫn phải đi nấu cơm. Và chị nấu gì, anh cũng ăn. Rất ít khi anh khen hay chê món chị nấu! Chị có hỏi anh cũng ậm ừ cho qua chuyện. Đó mới là cuộc sống của chị.
***
Tuy Kiên như thế, nhưng Đoan là người phụ nữ hiểu biết. Phụ nữ khi lấy chồng không thể nào đòi hỏi tìm được người bạn đời toàn diện được, người được cái này thì lại mất cái kia. Anh không được dịu dàng, tình cảm, khéo léo như người khác nhưng anh lại chịu thương chịu khó, chăm chút cho gia đình vợ con và thương yêu mẹ con chị. Có bao nhiêu người khổ vì những ông chồng khéo mồm khéo miệng, ăn nói ngọt xớt rồi gái gú loạn cả lên, thậm chí còn về nhà hắt hủi vợ con. Nên chị vẫn dằn lòng mình mà chấp nhận cuộc sống bên người chồng có phần tẻ nhạt ấy.
Nhưng trái Đoan như cánh đồng khô hạn, càng ngày càng thiếu những giọt thương yêu ngọt ngào, tình cảm nơi chị cứ bị cơn hanh hao ấy dằn vặt. Nhìn vợ chồng người ta ôm ôm ấp ấp, cười nói âu yếm nhau mà chị thấy tủi cho mình. Lẽ nào Kiên không thể làm được những điều đó với chị? Chị cũng là đàn bà, cũng thèm những câu nói tình cảm, dù sáo rỗng nhưng nó như những cơn mưa khiến cho tâm hồn hồn chị bớt cằn khô, cho cuộc sống vợ chồng có sức sống, có màu sắc, có chất keo dính kết. Chứ nếu một màu tẻ nhạt, một cảm giác khô khốc, rời rạc… như cuộc sống của chị lúc này, chị không biết mình có chịu đựng được không?
***
Dạo này, Kiên còn ngủ riêng giường. Hai vợ chồng chẳng mấy khi nói với nhau nữa. Chị đi làm cả ngày, anh cũng đi cả ngày có hôm khuya mới về. Về nhà, anh lại lên giường của mình ngủ. Chuyện vợ chồng chị thực hiện như nghĩa vụ. Hôm nào muốn thì anh sang, xong việc là anh về giường mình, không có một cái ôm, không một nụ hôn, không gì cả. Dù anh nhẹ nhàng, nhưng chị thấy mình như một cái máy và anh cũng thế!
Nhiều đêm chị nằm ôm chăn khóc. Tại sao chị lại phải sống với một người chồng khô khan như thế? Những buồn vui trong cuộc sống như những đống hỗn độn cứ ngập ngụa trong lòng chị bởi chị nào có ai để sẻ chia, vơi bớt. Anh như bức tường bê tông mà chị chẳng thể nào kiếm tìm được chút mềm mại. Tại sao ông trời không thể cho anh một chút mềm mại ấy, thì có lẽ cuộc sống của chị không trở nên ngột ngạt như thế này!
***
Rồi Người đàn ông đó xuất hiện, là sếp mới được điều chuyển về cơ quan chị. Huấn có tất cả những thứ mà chồng chị thiếu. Sự hài hước, khéo léo, sự quan tâm chăm sóc tới người khác, nụ cười ấm áp, ánh mắt biết nói và cả những cử chị dịu dàng…Và nó cứ khiến trái tim hanh hao của chị thổn thức. Từ ngày lấy Kiên, chưa có người đàn ông nào lại cười với chị như thế, lại nhìn chị với ánh mắt trìu mến, ẩn chứa một chút khát khao như thế, chẳng có người đàn ông nào lại nói chuyện hóm hỉnh, hài hước và có duyên như thế. Huấn như một như một thế giới đầy màu sắc, sống động, tươi mới, và quyến rũ vô cùng.
Những ngày tới cơ quan buồn chán bỗng trở thành một nỗi háo hức âm thầm trong lòng Đoan. Tới mức, chị nằm ốm ở nhà một ngày cũng không chịu nổi, chị phải tới nơi làm việc, bởi nó có tất cả những điều khiến con tim ủ dột của chị có thể mỉm cười, có thể đập những nhịp đập đầy hào hứng. và nhất là nó cho chị cái cảm giác, mình thực sự đang sống.
Chị quên không còn bận tâm tới việc Kiên có nói gì dễ nghe trong ngày nữa hay không, cũng không quan tâm việc lâu rồi hai vợ chồng chị như hai người lạ trong nhà. Chị không thấy Kiên dường như trở nên lầm lũi hơn. Vì thường ngày chị là người nói, anh là người nghe. Nay chị không nói nữa, anh cũng chẳng còn có thể nghe. Chỉ có tiếng nói cười của cô con gái nhỏ là khiến cho người khác biết, trong căn nhà ấy vẫn có một gia đình đang ở.
***
Chị nghĩ nhiều hơn tới Huấn. Trong những giấc mơ của người đàn bà, đã có một người đàn ông khác chồng mình. Nếu như ngày trước, chị mơ Kiên thay đổi, mơ chồng chị trở thành một người đàn ông tình cảm, lãng mạn một chút. Thì nay, chị mơ được gần một người đàn ông khác. Người ấy là một mẫu hình hoàn hảo bù đắp cho những thiếu thốn trong trái tim đàn bà của chị. Và chính chị lại sợ hãi trước những cơn mơ ấy. Liệu chị có đủ sức ngăn được cơn bão lòng chị trực bật tung tất cả mọi giá trị về đạo đức mà chị cố gắng giữ gìn suốt bao nhiêu năm qua. Chị hoảng hốt khi nhận ra, mình thực sự đang để mọi ý nghĩ của chị trôi về phía người đàn ông ấy. Chị, có thể ngăn được cơn khát cháy bỏng của tim mình không?
Mỗi buổi sáng tới cơ quan, chỉ cần nhìn thấy Huấn là tim chị đã lạc nhịp. Như thể, lần đầu tiên chị biết yêu một người đàn ông vậy. Dường như Huấn cũng nhận ra sự khác biệt đó nơi chị. Ánh mắt anh nhìn chị như thăm thẳm hơn, dò hỏi hơn, đau đáu hơn. Đôi khi, anh đi lướt qua chị và khẽ vô tình chạm vào bàn tay chị. Chút hơi ấm thoáng qua thôi mà khiến con tim chị run rẩy tới tận đêm khuya. Hay đôi khi đi công tác, anh cũng khéo léo sắp xếp chị đi cùng. Mỗi khi được gần anh như thế, trái tim người đàn bà trong chị lại càng khao khát được gần anh hơn nữa, được hiểu anh hơn nữa. Nhưng cũng chính vì chị là đàn bà, nên trái tim chị cũng lí trí hơn, Hình ảnh của Kiên, chồng chị vẫn đủ sức kéo chị lại với hiện thực. Ngăn bước chân chị đi xa.
Nhưng trong những giấc mơ, chị vẫn thèm khát được nghe những lời đường mật bằng giọng nói trầm ấm, nơi đôi môi ấm nóng của người đàn ông ấy khi đang áp bên tai mình; thèm những vòng ôm xiết chặt; thèm được ngủ vùi trong lồng ngực của người và bàn tay ấy vuốt ve trên mái tóc mềm của chị, thèm một tiếng “em” dịu dàng… Chị không đủ bản lĩnh để ngoại tình, vì anh vẫn là một người chồng chị không thể nào phản bội. Nhưng chị cũng nhận ra mình đang thực sự ngoại tình trong tư tưởng mất rồi. Khi mà hình ảnh cảu Huấn cứ tràn ngập cuộc sống của chị, mê mẩn con tim chị, ám ảnh chị trong những giấc mơ… Và chị đã để mặc mình mơ tưởng, bởi nó khiến chị cảm thấy cuộc sống này có ý nghĩa hơn, khiến cho con tim nứt nẻ hanh hao của chị cảm thấy chút tươi mới, ngọt ngào. Khiến cho người đàn bà u uất trong chị có thể nở một nụ cười thỏa mãn… Và ở nơi nào đó sâu thẳm tận đáy tim, chị nhận ra mình vẫn đang yêu…
Có lần chị than với mẹ là Kiên khô khan, không biết thể hiện tình cảm. Mẹ chị đã mắng chị: Mày còn đòi hỏi gì nữa hả con? Nó hiền lành, chịu khó. Lấy chồng chỉ cần thế thôi. Yêu đương thì chỉ có trên phim ảnh thôi con ạ! Đừng có đòi hỏi quá đáng! Rồi đứng núi nọ trông núi kia. Đàn bà như thế là tự làm khổ mình!
Chị lại lặng lẽ nghe. Đoan nghĩ rằng, người đàn bà khi lấy chồng cần nhiều hơn là những thứ đó. Chị là một cô gái lãng mạn, còn anh, nói như thế nào nhỉ? Ôi, một ông chồng khô như ngói, cắn răng cả ngày, cạy mãi không ra được lời nào làm chị vui vẻ hay cảm động. Nhưng nghĩ ngợi nhiều có thay đổi được gì đâu, chị đành tặc lưỡi: Thôi, lấy nhau là cái duyên cái số, biết làm sao!
***
Đoan là một người phụ nữ khá xinh xắn, cao ráo, lại khéo ăn, khéo nói, hễ ai tiếp xúc với chị, lần đầu là đã mến ngay vì sự khéo léo, nhẹ nhàng ấy của chị. Nhưng ít ai biết rằng: Người đàn bà luôn có nụ cười thường trực trên môi mỗi khi gặp gỡ ai bên ngoài ấy lại có cuộc sống gia đình trầm lặng nếu không nói là tẻ nhạt bên người chồng hơn chị bảy tuổi.
Đoan là một người phụ nữ khá xinh xắn, cao ráo, lại khéo ăn, khéo nói, hễ ai tiếp xúc với chị, lần đầu là đã mến ngay vì sự khéo léo, nhẹ nhàng ấy của chị. (ảnh minh họa)
Ngày trước khi Đoan và Kiên mới yêu nhau cũng vậy. Khi đám trai đi cùng anh tới nhà thi nhau tán tỉnh chị bằng những lời có cánh, thì chỉ có Kiên là ngồi lặng im. Anh lắng nghe mọi người nói rồi mỉm cười. Nhưng vào những ngày mưa gió, khi đám trai kia trú mưa hết thì mình anh vẫn tới. Sự kiên trì ấy của anh bắt đầu được lòng cha mẹ chị. Anh ít nói, nhưng rất chín chắn, trưởng thành. Mẹ chị bảo: yêu ai thì yêu, lấy chồng thì nên chọn người như thằng Kiên mà lấy. Đàn ông phải chín chắn, mạnh mẽ mới có thể làm trụ cột gia đình. Nên chị cũng ngật đầu đồng ý. Dù cho thật lòng, chị cũng chưa yêu anh nhiều lắm. Có thể nói, chỉ là có cảm tình mà thôi. Chị bảo mẹ: Nhưng anh ấy ít nói quá! Mẹ chị cười: Đàn ông có cần mồm năm mép mười như đàn bà không? Nói nhiều, không ai khen là giỏi, nói ít chả ai bảo là ngu. Đừng nên chỉ mới nhìn thế mà đánh giá người ta. Mẹ nói, tất cả những người đến tán tỉnh chị, có mỗi anh là được nhất!
***
Thế rồi họ thành vợ thành chồng. Kiên là người đàn ông rất tốt. Nhưng cái tính ít nói của anh vẫn chẳng cải thiện chút nào. Ngày hai người chưa lấy nhau, anh cũng chỉ có một lần duy nhất nói yêu chị. Từ đấy là thôi. Lấy nhau rồi, nhưng cuộc sống vợ chồng trẻ không như chị nghĩ, anh không mấy khi ôm ấp rồi nói những lời có cánh với chị. Ngay cả lúc vợ chồng trong những giây phút riêng tư nhất, anh vẫn chỉ lặng im.
Tủi hờn mãi cũng chỉ có thế. Đoan đành thở dài, có lẽ dần dần anh mới thay đổi được. Chứ ngày một ngày hai sao có thể thay đổi được cả một con người. Có lẽ từ bé, anh đã là tuýp người không quen bày tỏ tình cảm của mình với người khác qua lời nói, mà chỉ lặng lẽ thể hiện bằng việc làm của mình.
Kiên chăm sóc vợ rất chu đáo. Ngày Đoan mang bầu đứa con đầu, anh chẳng khi nào tiếc tiền mua cho chị những đồ ăn bổ dưỡng, rồi chị thích ăn gì anh cũng sẵn sàng mua. Nhưng để kiếm từ anh mấy câu như: Em yêu, hôm nay em muốn ăn gì? Hay: Em thích ăn gì mai anh mua? Hoặc: Em có mệt không? Em mệt rồi, nghỉ ngơi đi… Thậm chị cách xưng hô cũng vậy: anh gọi tên chị, hoặc nói trống không, sau này có con, anh gọi chị bằng: mẹ nó, mẹ mày, chẳng khi nào thấy anh gọi chị là “em”, là “vợ ơi”…
Đoan nghĩ: những lời như thế có lẽ trong gia đình người khác, nó quá đơn giản, mà sao với cuộc sống của vợ chồng chị lại khó khăn đến thế. Nhiều hôm chị nghĩ, đang mệt mỏi, nhưng nếu anh gọi chị một câu như vợ chồng nhà đứa bên cạnh là: vợ yêu ơi, nấu cơm anh ăn đi! Có lẽ, chị sẽ hào hứng, sẵn sàng lao vào bếp nấu tất cả những món anh thích ngày lập tức. Nhưng không có, chị đừng mơ ước gì. Chị vẫn phải đi nấu cơm. Và chị nấu gì, anh cũng ăn. Rất ít khi anh khen hay chê món chị nấu! Chị có hỏi anh cũng ậm ừ cho qua chuyện. Đó mới là cuộc sống của chị.
***
Tuy Kiên như thế, nhưng Đoan là người phụ nữ hiểu biết. Phụ nữ khi lấy chồng không thể nào đòi hỏi tìm được người bạn đời toàn diện được, người được cái này thì lại mất cái kia. Anh không được dịu dàng, tình cảm, khéo léo như người khác nhưng anh lại chịu thương chịu khó, chăm chút cho gia đình vợ con và thương yêu mẹ con chị. Có bao nhiêu người khổ vì những ông chồng khéo mồm khéo miệng, ăn nói ngọt xớt rồi gái gú loạn cả lên, thậm chí còn về nhà hắt hủi vợ con. Nên chị vẫn dằn lòng mình mà chấp nhận cuộc sống bên người chồng có phần tẻ nhạt ấy.
hiều đêm chị nằm ôm chăn khóc. Tại sao chị lại phải sống với một người chồng khô khan như thế? (ảnh minh họa)
Nhưng trái Đoan như cánh đồng khô hạn, càng ngày càng thiếu những giọt thương yêu ngọt ngào, tình cảm nơi chị cứ bị cơn hanh hao ấy dằn vặt. Nhìn vợ chồng người ta ôm ôm ấp ấp, cười nói âu yếm nhau mà chị thấy tủi cho mình. Lẽ nào Kiên không thể làm được những điều đó với chị? Chị cũng là đàn bà, cũng thèm những câu nói tình cảm, dù sáo rỗng nhưng nó như những cơn mưa khiến cho tâm hồn hồn chị bớt cằn khô, cho cuộc sống vợ chồng có sức sống, có màu sắc, có chất keo dính kết. Chứ nếu một màu tẻ nhạt, một cảm giác khô khốc, rời rạc… như cuộc sống của chị lúc này, chị không biết mình có chịu đựng được không?
***
Dạo này, Kiên còn ngủ riêng giường. Hai vợ chồng chẳng mấy khi nói với nhau nữa. Chị đi làm cả ngày, anh cũng đi cả ngày có hôm khuya mới về. Về nhà, anh lại lên giường của mình ngủ. Chuyện vợ chồng chị thực hiện như nghĩa vụ. Hôm nào muốn thì anh sang, xong việc là anh về giường mình, không có một cái ôm, không một nụ hôn, không gì cả. Dù anh nhẹ nhàng, nhưng chị thấy mình như một cái máy và anh cũng thế!
Nhiều đêm chị nằm ôm chăn khóc. Tại sao chị lại phải sống với một người chồng khô khan như thế? Những buồn vui trong cuộc sống như những đống hỗn độn cứ ngập ngụa trong lòng chị bởi chị nào có ai để sẻ chia, vơi bớt. Anh như bức tường bê tông mà chị chẳng thể nào kiếm tìm được chút mềm mại. Tại sao ông trời không thể cho anh một chút mềm mại ấy, thì có lẽ cuộc sống của chị không trở nên ngột ngạt như thế này!
***
Rồi Người đàn ông đó xuất hiện, là sếp mới được điều chuyển về cơ quan chị. Huấn có tất cả những thứ mà chồng chị thiếu. Sự hài hước, khéo léo, sự quan tâm chăm sóc tới người khác, nụ cười ấm áp, ánh mắt biết nói và cả những cử chị dịu dàng…Và nó cứ khiến trái tim hanh hao của chị thổn thức. Từ ngày lấy Kiên, chưa có người đàn ông nào lại cười với chị như thế, lại nhìn chị với ánh mắt trìu mến, ẩn chứa một chút khát khao như thế, chẳng có người đàn ông nào lại nói chuyện hóm hỉnh, hài hước và có duyên như thế. Huấn như một như một thế giới đầy màu sắc, sống động, tươi mới, và quyến rũ vô cùng.
Những ngày tới cơ quan buồn chán bỗng trở thành một nỗi háo hức âm thầm trong lòng Đoan. Tới mức, chị nằm ốm ở nhà một ngày cũng không chịu nổi, chị phải tới nơi làm việc, bởi nó có tất cả những điều khiến con tim ủ dột của chị có thể mỉm cười, có thể đập những nhịp đập đầy hào hứng. và nhất là nó cho chị cái cảm giác, mình thực sự đang sống.
Chị quên không còn bận tâm tới việc Kiên có nói gì dễ nghe trong ngày nữa hay không, cũng không quan tâm việc lâu rồi hai vợ chồng chị như hai người lạ trong nhà. Chị không thấy Kiên dường như trở nên lầm lũi hơn. Vì thường ngày chị là người nói, anh là người nghe. Nay chị không nói nữa, anh cũng chẳng còn có thể nghe. Chỉ có tiếng nói cười của cô con gái nhỏ là khiến cho người khác biết, trong căn nhà ấy vẫn có một gia đình đang ở.
***
Chị nghĩ nhiều hơn tới Huấn. Trong những giấc mơ của người đàn bà, đã có một người đàn ông khác chồng mình. Nếu như ngày trước, chị mơ Kiên thay đổi, mơ chồng chị trở thành một người đàn ông tình cảm, lãng mạn một chút. Thì nay, chị mơ được gần một người đàn ông khác. Người ấy là một mẫu hình hoàn hảo bù đắp cho những thiếu thốn trong trái tim đàn bà của chị. Và chính chị lại sợ hãi trước những cơn mơ ấy. Liệu chị có đủ sức ngăn được cơn bão lòng chị trực bật tung tất cả mọi giá trị về đạo đức mà chị cố gắng giữ gìn suốt bao nhiêu năm qua. Chị hoảng hốt khi nhận ra, mình thực sự đang để mọi ý nghĩ của chị trôi về phía người đàn ông ấy. Chị, có thể ngăn được cơn khát cháy bỏng của tim mình không?
Mỗi buổi sáng tới cơ quan, chỉ cần nhìn thấy Huấn là tim chị đã lạc nhịp. Như thể, lần đầu tiên chị biết yêu một người đàn ông vậy. Dường như Huấn cũng nhận ra sự khác biệt đó nơi chị. Ánh mắt anh nhìn chị như thăm thẳm hơn, dò hỏi hơn, đau đáu hơn. Đôi khi, anh đi lướt qua chị và khẽ vô tình chạm vào bàn tay chị. Chút hơi ấm thoáng qua thôi mà khiến con tim chị run rẩy tới tận đêm khuya. Hay đôi khi đi công tác, anh cũng khéo léo sắp xếp chị đi cùng. Mỗi khi được gần anh như thế, trái tim người đàn bà trong chị lại càng khao khát được gần anh hơn nữa, được hiểu anh hơn nữa. Nhưng cũng chính vì chị là đàn bà, nên trái tim chị cũng lí trí hơn, Hình ảnh của Kiên, chồng chị vẫn đủ sức kéo chị lại với hiện thực. Ngăn bước chân chị đi xa.
Nhưng trong những giấc mơ, chị vẫn thèm khát được nghe những lời đường mật bằng giọng nói trầm ấm, nơi đôi môi ấm nóng của người đàn ông ấy khi đang áp bên tai mình; thèm những vòng ôm xiết chặt; thèm được ngủ vùi trong lồng ngực của người và bàn tay ấy vuốt ve trên mái tóc mềm của chị, thèm một tiếng “em” dịu dàng… Chị không đủ bản lĩnh để ngoại tình, vì anh vẫn là một người chồng chị không thể nào phản bội. Nhưng chị cũng nhận ra mình đang thực sự ngoại tình trong tư tưởng mất rồi. Khi mà hình ảnh cảu Huấn cứ tràn ngập cuộc sống của chị, mê mẩn con tim chị, ám ảnh chị trong những giấc mơ… Và chị đã để mặc mình mơ tưởng, bởi nó khiến chị cảm thấy cuộc sống này có ý nghĩa hơn, khiến cho con tim nứt nẻ hanh hao của chị cảm thấy chút tươi mới, ngọt ngào. Khiến cho người đàn bà u uất trong chị có thể nở một nụ cười thỏa mãn… Và ở nơi nào đó sâu thẳm tận đáy tim, chị nhận ra mình vẫn đang yêu…
Đào Thủy (Khampha.vn)
Chân dài một con gợi ý chọn dạ tiệc sexy sang trọng
Nhắc đến cái tên Quanh Đi, công chúng quan tâm thường nhớ đến một chân dài tuy đã có gia đình và sinh một cậu con trai nhưng vẫn tự tin thể hiện cá tính trong những bộ ảnh bikini nóng bỏng. Tuy nhiên, với lợi thế nét đẹp pha lẫn giữa nét Tây phương và Á đông, người mẫu gốc Khơ-me còn dễ dàng ''hạ gục" bao ánh nhìn người đối diện khi khi mặc những bộ trang phục đồ dạ hội được thiết kế sang trọng và đầy quyến rũ.
Dù lập gia đình và có một con trai, nhưng người mẫu gốc Khơ-me luôn là chân dài nổi bật với phong cách thời trang ấn tượng.
Thiết kế này được may trên nền chất liệu lụa mềm mại nhằm tạo độ suôn rũ tự nhiên. Những đường gấp nếp ở phần ngực, eo là điểm nhấn để trang phục thêm bắt mắt. Riêng những chi tiết cườm đá, đính lên thân áo mang lại cảm giác sang trọng, quý phái.
Những mảng đen trắng đối lập gây hiệu ứng thị giác cao khi xuất hiện tại những bữa tiệc sang trọng.
Vẻ gợi cảm của người mẫut hể hiện qua một thiết kế sử dụng chấ liệu voan xuyên thấu làm nền cho phần thân trên, còn kiểu cổ yếm tạo cho trang phục vẻ đẹp vừa cổ điển, vừa hiện đại.
Trong trang phục gam trắng NTK Sơn Collection tập trung vào những thiết kế hai dây, xẻ ngực sâu để lột tả vẻ đẹp gợi cảm người phụ nữ.
Chất liệu voan được vận dụng hài hòa trên nền lụa thanh thoát.
Những thiết kế lệch vai cũng được đưa vào bộ sưu tập lần này.
Kiểu dáng không quá cầu kỳ mà vẫn tôn được nét quý phái. Những chiếc đầm dạ hội này mang tính ứng dụng cao rất phù hợp với buổi tiệc tùng sang trọng.
Họa tiết trên được xếp theo hình dạng vảy cá tạo cho thân trên sự nhấn nhá khác biệt. Phần ngực xẻ sâu mang lại nét gợi cảm cho bà mẹ một con Quanh Đi.
Riêng những thiết kết với chất liệu trơn và xếp ly sẽ mang lại những mảng đối lập khá bắt mắt cho người mặc.
Vẻ đẹp kiêu sa và nét mặn mà "gái một con" của người mẫu Quanh Đi khi mặc những thiết kế của NTK Sơn Collection.
Hà Nhuận Nam (Theo Khám phá)
Mr Đàm tìm mọi cách chuộc đồ, Sơn Tùng muốn tìm lại điện thoại chứa bài hát
Tháng 5/2013, nữ ca sĩ Thái Thùy Linh làm rơi chiếc điện thoại Iphone 4 ở Hàng Bài (Hà Nội). Trong điện thoại có chứa những thông tin về các chương trình từ thiện mà cô tham gia cũng như những bức ảnh về gia đình và công việc của Thái Thùy Linh.
Nữ ca sĩ sau đó đăng tải trạng thái trên Facebook kêu gọi những ai hoặc các cửa hàng thu mua điện thoại cho cô chuộc lại. Status của Thái Thùy Linh được bạn bè, đồng nghiệp và các fan chia sẻ trên mạng, giúp cô tìm lại điện thoại.
Đàm Vĩnh Hưng là sao Việt mất mát khá nhiều món đồ đắt tiền. Năm ngoái, nam ca sĩ thông báo anh bị mất đồng hồ kỷ niệm hiệu Cartier trong khi biểu diễn ở Bạc Liêu và hy vọng được chuộc lại. “Chiếc đồng hồ Cartier này là món quà kỷ niệm rất ý nghĩa đối với Hưng… Thân gửi đến quý khán giả nào đã nhận được và đang giữ chiếc đồng hồ này, Hưng xin phép được chuộc lại” – nam ca sĩ nhờ báo chí đưa tin.
Nam ca sĩ còn để lại địa chỉ mail để tiện bề liên lạc. Ít ngày sau, một người ở Cà Mau gọi điện tới Đàm Vĩnh Hưng và cho biết anh có được chiếc đồng hồ từ một người khác. Giọng ca Say tình đến tận nơi để nhận về món đồ kỷ niệm.
Cách đây không lâu, Đàm Vĩnh Hưng tiếp tục thông báo anh bị mất đôi giày hiệu màu xanh ở Bắc Ninh. Trên trang cá nhân, “quý ông nhạc Việt” đăng status muốn chuộc lại đôi giày với giọng điệu khá hài hước.
Anh phân tích cặn kẽ: “Các bác có giữ cũng khó mang lắm vì màu sắc đó người bình thường khó dùng, hơn nữa size của Hưng mang mới vừa!”. Nam ca sĩ còn “ra giá” hậu tạ bằng nhiều cách như tài chính, vé xem ca nhạc, đi ăn tối riêng hoặc ôm hôn cảm ơn và chụp hình.
Tháng 8 vừa qua, bà xã Quỳnh Trâm của nam diễn viên trẻ Baggio không may gặp kẻ xấu cướp túi xách trong khi trên đường tới một quán ăn ở TP. HCM.
Quỳnh Trâm chia sẻ, trong túi xách có chứa điện thoại, tiền mặt và quan trọng hơn là toàn bộ giấy tờ cá nhân. Lần đầu bị cướp, nữ nha sĩ không khỏi bàng hoàng. Trên trang cá nhân, Quỳnh Trâm cho biết cô hy vọng được chuộc lại giấy tờ bị mất.
Sơn Tùng M-TP là nạn nhân mới nhất của showbiz gặp phải “đạo chích”. Trong dịp lưu diễn ở Đà Nẵng vừa qua, nam ca sĩ trẻ bị mất túi xách có chứa điện thoại và tiền mặt 50 triệu đồng.
Giọng ca Em của ngày hôm qua bày tỏ sự tiếc nuối với chiếc điện thoại có chứa thông tin cá nhân và đặc biệt là bản demo các sáng tác mới nhất của anh chưa từng được công bố. Qua trang cá nhân, nam ca sĩ trẻ hy vọng tìm lại được điện thoại và hứa hậu tạ bằng nhiều cách như tiền mặt, vé xem show.
Theo Khôi Ngô (Zing)
Juventus sẽ bước vào trận đấu đầu tiên của mình tại Champions League
Vào tối mai, Juventus sẽ bước vào trận đấu đầu tiên của mình tại Champions League năm nay với cuộc tiếp đón Malmo trên sân nhà tại Turin.
Tuy nhiên trong trận đấu này, Bà Đầm Già sẽ không có được sự phục vụ của bộ đôi tiền vệ ngôi sao Pirlo và Vidal trong đội hình, khi cả hai vẫn đang trong quá trình hồi phục chấn thương.
Ngoài hai sự vắng mặt đáng tiếc này, thì Juventus sẽ không mất thêm ngôi sao nào khác, thậm chí trung vệ Giorgio Chiellini cũng đã sẵn sàng ra sân thi đấu sau chấn thương, và tương tự là trường hợp của tân binh Alvaro Morata.
Danh sách các cầu thủ Juventus được đăng ký cho trận đấu tối nay: Buffon, Romulo, Chiellini, Caceres, Ogbonna, Pogba, Pepe, Marchisio, Morata, Tevez, Coman, Giovinco, Llorente, Bonucci, Padoin, Asamoah, Lichtsteiner, Storari, Evra, Rubinho, Mattiello
Nguồn: Xú - Thể thao Việt Nam
